vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:


"Đàn ông ngoài 30 mà vẫn trai tân, vẫn 'kẹp chì' rõ ràng là có vấn đề, ai mà thèm chứ", một gái 'nạ' dòng đã “chửi” thẳng mặt tôi.

Trong một lần đi off với nhóm yêu thích cafe trên facebook, tôi có để ý đến một cô gái. Nói cô đẹp thì cũng không hẳn, nhưng cô rất lôi cuốn. Lôi cuốn từ ánh mắt, cử chỉ, nụ cười. Gu ăn mặc của cô cũng khỏi nói: Lịch sự, nhẹ nhàng. Tôi thầm nghĩ: Chỉ những người phụ nữ thông minh mới như thế.
Một trong những tiêu chuẩn chọn người yêu của tôi là phụ nữ phải vừa hấp dẫn vừa thông minh. Cũng chính vì tiêu chuẩn ấy mà tôi khó lấy vợ. 
Có những cô gái xinh thì thực dụng hoặc ngớ ngẩn. Những cô gái hấp dẫn về hình thức thì lại chỉ biết những chiêu trò câu kéo đàn ông, sau đó thì nông còn hơn cơi đựng trầu. Những cô gái thông minh thì thần thái lại không được tốt… Tóm lại là tôi chẳng ưng cô gái nào xung quanh tôi cả.
Nhưng cô gái mà tôi gặp hôm đi off, càng nhìn, càng tiếp xúc tôi càng thấy ưng. Mọi thứ của cô đều chứa đựng cảm xúc một cách thông minh. Tôi như bị trúng tiếng sét ái tình khiến tôi bị đánh gục mọi cảm giác. Tôi hí hửng nghĩ tới một cuộc chinh phục hoành tráng.
Ảnh minh họa

Tôi hẹn gặp riêng nàng ở một quán café lịch sự. Nàng đồng ý làm tôi mừng phát điên.
Cuộc hẹn diễn ra khá suôn sẻ ban đầu. Chúng tôi chia sẻ khá nhiều vấn đề trong cuộc sống. Tôi thích cách nhìn, cách lí giải cuộc sống của nàng.
Bất ngờ, nàng hỏi tôi:
- Anh nghĩ gì về phụ nữ li hôn?
Câu hỏi của nàng vô tình động chạm đến câu chuyện tôi va chạm với một đối tác của mình. Đó là một phụ nữ ghê gớm, đàn ông đấu không lại chị ta. Chính tôi cũng rút lui trong mọi vấn đề đối với chị ta.
Tôi nói với nàng câu chuyện của chị đối tác kia và không quên bình luận: Đàn bà một khi đã li hôn là không thể chấp nhận được. Cái quý giá nhất người phụ nữ cần giữ gìn là gia đình mà chị ta cũng dám vứt bỏ thì trên đời chị ta không trân trọng một giá trị gì.
Khi tôi nói với nàng điều đó, cũng bao hàm cả ý “răn đe” phủ đầu nàng. Tôi nghĩ nàng thông minh để hiểu rằng, tôi cần một người vợ chung thủy, tôn trọng giá trị gia đình và không làm tung gia đình lên một khi cô ta đã quyết định kết hôn với một người đàn ông.
Nàng hỏi tiếp:
- Thế chắc chẳng bao giờ anh nghĩ đến việc yêu một người phụ nữ đã có chồng và đã li hôn rồi đâu nhỉ!
Như gãi đúng chỗ ngứa, tôi hùng hồn tuyên bố: Anh là trai tân. Anh ngoài 30 tuổi mà chưa dâng hiến mình cho một người phụ nữ nào nên anh không chấp nhận một người phụ nữ nào đã từng có quan hệ với một người đàn ông trước khi gặp anh. Anh sẽ yêu và lấy một người phụ nữ đứng đắn. Cô nào đã từng li hôn dễ dàng với một người đàn ông này sẽ dễ dàng li hôn với người đàn ông khác.
Nàng nhìn thẳng vào mắt tôi và nói một cách rất rõ ràng:
- Nhưng em là gái 'nạ' dòng, đã li hôn chồng. Em không có trách nhiệm giải thích với anh lí do tại sao em li hôn nhưng em xin nói với anh hết sức thành thật: Đàn ông ngoài 30 mà vẫn trai tân, vẫn kẹp chì và có thái độ như anh thì rõ ràng là có vấn đề về tâm, sinh lí, ai mà thèm chứ! Anh cứ đi tìm cái vung úp vừa cái nồi của anh đi, em có nhiều lựa chọn rồi.
Tôi chưng hửng đến mức cứng họng. Tôi đã bị một “gái nạ dòng” chửi thẳng mặt. Có thể tiêu chuẩn của tôi đối với phụ nữ không giống những người khác, nhưng tôi thấy phụ nữ thời nay ai cũng có vấn đề.
Tôi thất vọng vì phụ nữ không trân trọng giá trị gia đình như ngày xưa. Một thái độ tiêu cực của một người phụ nữ không làm tôi phiền lòng quá lâu nhưng thành thật mà nói chọn vợ tử tế thời nay sao khó như lên trời vậy?

Đúng vậy, tôi không còn trinh nhưng anh và tất cả mọi người không có quyền khinh tôi dù viện bất cứ lý do nào.

Gửi người đàn ông tôi đã từng yêu thương nhất!

Em sẽ không xưng là em mà xưng là tôi với anh trong thư này. Bởi vì khi xác định viết lá thư cuối cùng này cho anh, tôi đã suy nghĩ rất kỹ. Có thể nói chưa khi nào tôi bình tâm, thanh thản và tự tin như lúc này.

Nói thực, suốt gần 1 tuần nay, cứ hình dung khuôn mặt bất ngờ và đầy thất vọng của anh, ánh mắt khinh thường của anh, thái độ không muốn chạm vào người tôi của anh, tôi đã hiểu ra tất cả.

Tất cả chỉ vì tôi đã thú nhận đến thật thà, dại dột mà anh có thái độ lạnh lùng, ích kỷ và khó hiểu đó. Anh đã hỏi “Nếu chúng mình "yêu thật sự", anh sẽ là người đàn ông đầu tiên của em chứ?”. Câu trả lời của tôi là “Em xin lỗi nhưng anh không phải người đầu tiên của em!”.

Và thế là, anh tránh mặt tôi, anh nhắn tin nói cần phải suy nghĩ lại về mối quan hệ này. 

Bạn bè thân nói sao tôi dại thế. Sao không nói với anh vẫn còn trinh dù thực tế đã mất rồi và sau đó âm thầm đến bệnh viện mà vá lại tấm màng đã mất. 

Anh hỏi “Nếu chúng mình "yêu thật sự", anh sẽ là người đàn ông đầu tiên của em chứ?”. 
Nhưng... em chẳng còn là gái trinh!

Tôi biết nếu làm như vậy, anh sẽ vui mừng, sẽ yêu tôi nhiều hơn. Nhưng tôi không bao giờ muốn nói dối cũng như tiếc nuối về những gì đã nói, đã làm. Và cả 1 lí do quan trọng hơn, bản thân tôi không thấy tôi mất trinh là lỗi lầm gì to lớn để phải che giấu. 

Xem thêm »


Một tối đi uống rượu về khuya, tôi vào nhầm phòng và khi tỉnh dậy thấy vợ của bạn khóc thút thít. Cô ấy yêu cầu tôi phải dọn đi ngay nếu không sẽ kiện về tội hiếp dâm.

Hỏi:
Tôi 21 tuổi, mới lên Hà Nội sinh sống được vài tháng. Một hôm, tôi đi uống rượu đến khuya mới về trong tình trạng say mèm.
Trong cơn say, tôi thấy mình quan hệ với phụ nữ. Sáng dậy, tôi giật mình thấy vợ của bạn nằm cạnh và khóc. Hóa ra, tôi đã vào lộn phòng..., đêm qua cậu bạn lại không về nhà và cô ấy cũng nhầm.
Bây giờ, cô ấy muốn tôi phải dọn ra ngoài ở nếu không sẽ kiện về tội hiếp dâm. Có phải tôi đã phạm tội này không?
Trả lời:
Việc bạn quan hệ với vợ của người bạn không phải cố ý, bởi lúc ấy bạn trong tình trạng say, không nhận thức rõ ràng. Hành vi của bạn không phạm vào tội hiếp dâm.
Tội hiếp dâm được quy định tại Điều 111 Bộ luật hình sự: Người nào dùng vũ lực, đe doạ dùng vũ lực hoặc lợi dụng tình trạng không thể tự vệ được của nạn nhân hoặc thủ đoạn khác giao cấu với nạn nhân trái với ý muốn của họ, bị phạt tù từ 2 năm đến 7 năm”.
Căn cứ theo quy định của pháp luật, tội hiếp dâm được thể hiện bằng một trong các hành vi sau đây của người phạm tội nhằm giao cấu trái ý muốn nạn nhân:
- Dùng vũ lực;
- Đe dọa dùng vũ lực;
- Lợi dụng tình trạng không thể chống cự được của nạn nhân;
- Dùng thủ đoạn khác: hành vi này được hiểu là ngoài những thủ đoạn nêu trên, người phạm tội có những hành vi khác làm cho nạn nhân lâm vào tình trạng không thể kháng cự được nhằm giao cấu trái ý muốn đối với họ. Ví dụ: bỏ thuốc mê, thuốc kích dục cho nạn nhân uống để giao cấu với họ.
Giao cấu trái ý muốn là giao cấu không được sự đồng ý của người bị giao cấu. Mặt khác tội hiếp dâm được coi là hoàn thành kể từ thời điểm người phạm tội có hành vi giao cấu với nạn nhân, không kể việc giao cấu đã kết thúc hay chưa.
Đối với trường hợp của bạn, khi giao cấu với bạn, người vợ của bạn hoàn toàn tự nguyện (do nhầm bạn với chồng), nhưng sau khi nhận ra bạn, chị ấy đã thể hiện sự phản kháng, cho rằng việc giao cấu là hoàn toàn trái ý muốn (nếu biết là bạn chồng chắc chắn sẽ không giao cấu).

Tuy nhiên, khi giao cấu, bạn không có một trong các hành vi và thủ đoạn nêu trên, hoàn cảnh để dẫn tới sự kiện ấy là hoàn toàn khách quan.
Xét về yếu tố lỗi, tội hiếp dâm được thực hiện với lỗi cố ý trực tiếp.
Lỗi cố ý trực tiếp là phạm tội trong trường hợp: người phạm tội nhận thức rõ hành vi của mình là nguy hiểm cho xã hội, thấy trước hậu quả của hành vi đó và mong muốn hậu quả xả ra.
Việc bạn quan hệ với vợ của bạn không phải là do bạn cố ý, bởi lúc ấy bạn đã trong tình trạng say, không nhận thức rõ ràng.
Đặt trong hoàn cảnh như vậy, bạn không thể nhận thức được người phụ nữ ấy chính là vợ của người bạn và pháp luật cũng không buộc bạn phải nhận thức được rằng việc quan hệ đó chỉ là một sự nhầm lẫn. Nếu lúc ấy chị vợ của người bạn kia không vào phòng và chủ động trong việc giao cấu thì mọi chuyện sẽ không diễn ra.
Như vậy có thể nói rằng bạn không có lỗi trong việc để hậu quả xảy ra. Từ những phân tích nêu trên có thể nói rằng hành vi của bạn không phạm vào tội hiếp dâm theo quy định tại Điều 111 Bộ luật hình sự.
Luật sư Trương Anh Tú

Vì em là con gái và em cần được yêu thương thật nhiều để một ngày, em có thể trút đi lớp vỏ bọc mà em đã cố tạo dựng để sinh tồn, một cách tự nhiên, nhẹ nhàng, nhé anh...

Anh cứ luôn trợn tròn mắt mỗi khi em cười vô điều kiện, tức là cái điệu cười nghiêng ngả cả mây trời được vang lên khi đang đi cùng anh, mà chẳng biết vì lý do gì em cười.
Em kể cho anh nghe rất nhiều về những chàng trai, những cô gái em quen, họ yêu nhau rất nhanh và chia tay cũng rất nhanh.
 
Em gọi điện cho anh mỗi khi em buồn, nhưng em không bao giờ nói cho anh biết em đang buồn chuyện gì. Em chỉ yêu cầu anh một việc đơn giản: “Hát đi!”
 
Mỗi lần anh cùng em đi dạo, anh phải nhăn nhó, lẩm bẩm vài lời khó ưa thì em mới chịu khoác thêm cái áo dài tay, thay cái quần dài hơn đầu gối. Để rồi cả quãng đường từ nhà đến công viên, em trách anh khó tính, trách anh cổ hủ, trách anh…
 
Em thích ăn kem, thích đi bộ dưới bầu trời đầy sao – những ngôi sao hiếm hoi thấy được vì trời đất quá rộng, những ngôi nhà hay chung cư cao tâng đã che khuất gần hết khoảng trời đêm.
 
Em hay nói rất vội trong điện thoại mỗi khi anh chán vì thời tiết miền Bắc trong những chuyến đi công tác xa, em đang bận việc gì đấy mà không thể nói rõ với anh. Em cúp máy trước để lại anh với tiếng tút dài không câu xin lỗi.
 
Vì em là con gái... 1
 
Nhưng, anh vẫn yêu em, bởi vì…
 
Em vô tư trong xã hội sống không bị ràng buộc bởi những nguyên tắc. Muốn cười thì cười, muốn khóc thì khóc kể cả ở giữa con đường đông người qua lại. 
 
Chuyện tình yêu của những con người ở đây nhanh như cái nhịp sống xã hội, đông đúc, bon chen, nhanh chóng. Nhưng em vẫn cứ bước từ từ, có lẽ em đã ngầm yên tâm rằng… em có anh.
 
Từ bé, em đã được học rằng xã hội này rất nguy hiểm, đừng bao giờ cho người khác biết mình đang nghĩ gì, nếu không em sẽ thua cuộc. Và thế là em cứ giấu cảm xúc của mình vào trong, một cách khéo léo, tài tình. Có những đêm ngồi cạnh anh, vai anh ướt át vì nước mắt của ai đó, nhưng… nếu anh hỏi em sẽ bảo nước mắt của sông Sài Gòn chứ không phải của em.
 
Thời tiết nơi em ở làm con người ta dần quên đi cách ăn mặc kín đáo của con gái. Con gái ở đây chẳng cần khăn len, không cần áo bông và gấu bông để ôm ngủ vào buổi tối. Em trách anh sao cứ bắt em mặc đồ dài nóng nực, nhưng em cũng chẳng bao giờ không làm theo lời khuyên của anh. Vì em cũng biết anh đang làm điều tốt nhất cho em thôi mà! 
 
Vì em là con gái... 2
 
Đã có lúc anh thấy em thật khác thường ngày, đó là những lần em khoác tay anh, đi bộ dưới bầu trời nhiều đèn, lắm nhà cao tầng. Em bỗng thoáng buồn, lúc ấy anh có thể đọc được nỗi lòng của em, có lẽ em đang ước gì có thể nhìn được bầu trời đêm đầy những ngôi sao thực sự. Mỗi lần như thế, anh biết con người thứ hai của em đã xuất hiện, dịu dàng, nhẹ nhàng, không ồn ã.
 
Em rất bận, bận đến mức có lúc quên rằng em có anh. Em cười cả ngày với những người xung quanh, nhưng khi ở bên anh, em rất dễ nổi giận. Rồi chúng ta cãi nhau, nhưng sau đó anh giận chính mình vì tại sao lúc ấy anh không thể hiểu rằng em đã phải gắng đeo mặt nạ cả ngày, bởi cuộc sống của em không bình yên như bao người khác, bởi em từng nói: “Sống là phải có trách nhiệm với cuộc đời!”
 
Và rồi, một ngày rất khác, em đến bên anh thì thầm: “Em mệt rồi, em cần một điểm tựa. Anh cho em tựa một chút thôi nhé!”. Anh ngạc nhiên nhìn em và chờ đợi câu giải thích. Em cười, nụ cười mà anh đã hàng nghìn lần thầm mong rằng em đừng cười như thế nữa, những nụ cười gượng trong nét mệt mỏi: “Hôm nay là ngày cuối năm mà, em sẽ cho phép mình nghỉ ngơi một chút bên anh, rồi sau đó… em lại trở về với con người mình phải sống – khi qua năm mới!”
 
Anh vẫn nhìn em, nhưng chỉ nhìn lén để em có thời gian nghỉ ngơi. Anh biết mình phải yêu em nhiều hơn nữa. Vì em là con gái và em cần được yêu thương thật nhiều để một ngày, em có thể trút đi lớp vỏ bọc mà em đã cố tạo dựng để sinh tồn, một cách tự nhiên, nhẹ nhàng.
 
Để em nhận ra rằng có thứ em không cần đề phòng, không cần gồng mình để đối diện – là tình yêu của anh.a

Vừa mở cửa vào nhà, tôi đã tá hỏa khi thấy chồng đang ôm hôn đồng nghiệp trên giường vợ chồng tôi

Sau một chuyến công tác dài ngày chỉ có tôi và anh, tôi đã hoàn toàn bị anh hạ gục. Anh có ngoại hình dễ nhìn và dịu dàng vô cùng. Chuyến đi công tác chỉ có tôi và anh nên anh chăm sóc tôi rất chu đáo.
Tôi nhớ là lúc đó do không quen với thời tiết nên tôi lăn ra ốm, sốt rất cao. Giữa đêm anh phải chạy đi tìm thuốc và mua đồ ăn cho tôi. Thế là sau chuyến công tác đó, tôi quyết định bày tỏ tình cảm với anh, lúc đầu anh có vẻ ngại nhưng về sau anh dần chấp nhận tôi.
Quen nhau được nửa năm thì tôi đòi cưới nhưng anh không đồng ý. Anh nói rằng tôi cưới anh về sẽ khổ, anh không xứng đáng với tôi. Bản tính của tôi khá ương bướng nên anh càng nói tôi lại càng không tin. Tôi làm đủ cách để anh chấp nhận và nửa năm sau nữa thì chúng tôi kết hôn. Tôi yêu chồng mình vô cùng, chuyện gì cũng có thể chia sẻ được với anh. Thế nhưng mọi chuyện bắt đầu kì lạ khi có một đồng nghiệp vừa chuyển vào phòng anh công tác.
Tôi đã làm đủ cách để anh chấp nhận tình yêu của tôi
Tôi đã làm đủ cách để anh chấp nhận tình yêu của tôi (Ảnh minh họa)
Cậu ấy hiền lành và dễ thương. Anh và cậu ấy chung một team nên hai người thường xuyên đi với nhau. Tôi cũng rất quý cậu ấy, thỉnh thoảng tôi vẫn mời cậu ấy về nhà ăn cơm chung vì cậu ấy chỉ sống một mình. Từ lúc đó tôi đột nhiên thấy anh có nhiều biểu hiện lạ, anh trở nên trầm tư hơn và không đồng ý cho tôi mời cậu ấy về nhà nữa.
Xem thêm »

Những điều bố dạy con trai khi lấy vợBố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng.
Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều, chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất.

Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng con hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.
Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng từng yêu con mười phần như thế. Nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm.Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con.
Và một lý do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?
Bố bảo thời kỳ mang thai là khó khăn nhất đối với phụ nữ, là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.
Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kết nối họ, hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.
Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.
Bố bảo “Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”, nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con. Bố bảo “quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến vì đồng ý lấy vợ là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời, một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.
Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày.